“Linh... Linh Nhi? Muội... muội sắp bóp nghẹt huynh rồi!” Cố Tầm Phương cảm thấy cổ mình sắp gãy đến nơi, cô bé đang ôm chặt lấy cổ hắn, khiến gương mặt tuấn tú dần dần chuyển sang xanh tím. “Ca ca, huynh không chết! Thật tốt quá! Linh Nhi còn tưởng...” Tô Linh Nhi lập tức buông hắn ra, vừa cười vừa lau nước mắt lẫn nước mũi trên mặt, rồi lại định nhào tới ôm hắn một lần nữa, nhưng Cố Tầm Phương nhanh chóng tránh né. “Suýt nữa thì dính vào áo huynh rồi!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương