Trước mắt là một gương mặt tuấn tú, anh khí, giữa đôi mày có vài phần giống Phượng Lăng, nhưng khí chất lại toát lên vẻ quý khí ngạo nghễ. Trong ánh mắt trêu đùa của hắn, Vân Thư thấy được hình bóng của mình, đôi môi mỏng khẽ mím, dường như đang chờ nàng lên tiếng. Trên người hắn tỏa ra khí thế vương giả khiến ai cũng phải dè chừng. Lúc này, Vân Thư bỗng nhận ra, vị Hoàng đế nước Liên này hoàn toàn không giống như nàng từng tưởng tượng—một kẻ vô dụng, không màng chính sự. Nàng nghĩ vậy, chẳng qua là do nghe được đôi ba lời đồn đãi trong cung. Người ta nói rằng vị Hoàng đế này ít khi có chủ kiến, mọi tấu sớ của triều thần đưa lên, hắn đều vội vã phê duyệt qua loa. Việc trong hậu cung cũng đều giao phó cho Hoàng hậu chấp chưởng. Không ai biết Hoàng đế đang nghĩ gì, làm gì. Bởi vậy, Vân Thư mới cho rằng hắn là kẻ bất tài, lười nhác. Nhưng ánh mắt giảo hoạt xen lẫn sắc bén của hắn lại như muốn nhìn thấu nàng từng lớp một. “Thế nào? Trẫm và Lăng nhi có giống nhau không?” Vân Thư nhẹ nhàng cúi mắt, thành thật đáp: “Bóng lưng rất giống, còn giữa đôi mày thì giống bảy phần.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương