Mọi người đều nghi hoặc nhìn về phía Từ ngự y, người đang bị Công Tôn tướng quân nhấc bổng. Tại sao ông ta lại hoảng loạn như vậy? Chẳng lẽ viên thuốc kia có liên quan đến ông ta?

Lúc này, một bóng dáng khả nghi lọt vào tầm mắt Lam Vân. Ngay sau đó, chỉ nghe một tiếng kêu thất thanh, Lưu ngự y ngã nhào ra đất, đập đầu mạnh đến nỗi máu tươi trào ra.

“Lưu Đại nhân, ngài vội vàng như vậy, định đi đâu thế?” Lam Vân mỉm cười lạnh lùng, thu chân về.

Hai vị ngự y chật vật bị áp giải đến góc phòng, trong khi viên thuốc kia đã được Trương ngự y và các vị ngự y khác kiểm tra. Kết quả khiến tất cả kinh ngạc, còn Du Phi thì mặt mày tái nhợt.

“Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, viên thuốc này chứa nhiều dược liệu phức tạp. Theo vi thần thấy, đây là thuốc giải độc.”