“À, nhị hoàng huynh nói đúng, đúng vậy.” Hoàng Phủ Nghị cười gượng, không dám làm trò cười trước Nhị hoàng tử Hoàng Phủ Ngọc. Phải biết rằng, nếu không phải vì sự xuất hiện bất ngờ của Đại hoàng tử, ngôi báu của Liên quốc này có lẽ đã thuộc về Nhị hoàng tử rồi. Nhưng ai biết được, chuyện sau này sẽ diễn ra thế nào chứ. Các phi tần trong cung cũng bắt đầu thì thầm bàn tán. Sắc mặt Du Phi vô cùng khó coi. Chẳng phải ngự y đã nói bệnh tình của Thụy nhi chưa có dấu hiệu xấu đi sao? Tại sao đột nhiên lại xảy ra chuyện này… Hơn nữa còn ngay trước mặt văn võ bá quan! Đây chẳng phải cố ý làm nàng và Tiêu nhi mất mặt sao?! “Du Phi nương nương, Bát hoàng tử đã ngất xỉu rồi, người không qua xem thử sao?” Lúc này, Ngọc Quý phi cất giọng châm chọc, đôi mắt không giấu nổi vẻ hả hê. “Dù rằng Ngũ hoàng tử xuất sắc hơn, nhưng nói gì thì nói, Bát hoàng tử cũng là cốt nhục của người. Nếu quá thiên vị, e rằng không hay đâu?” Du Phi đã quá quen với cái miệng mỉa mai của Mẫu phi Tứ hoàng tử. Đừng giả bộ như thể ngươi có ý tốt! Trước đây không phải ngươi từng châm chọc ta vì sinh ra một hoàng tử yếu ớt bệnh tật sao? Bây giờ lại đóng vai người tốt ư? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương