“Mai phi nương nương, người… người không phải đã…” Giọng của Vong Trần run rẩy. Nhưng khi nhìn thấy hình ảnh Mai phi tuyệt sắc ngày nào giờ lại tiều tụy đến thế này, những lời định nói đành nuốt ngược vào trong.

Nữ tử trên giường dường như thấu hiểu tâm tư đối phương, chỉ khẽ cười nhạt:

“Chẳng phải bổn cung đã chết rồi sao? Sao giờ lại còn sống thế này?”

“… Vong Trần không có ý đó…”

“Nhưng ngươi thì sao? Sao lại thành ra như vậy? Sau khi mẹ con ta rời khỏi cung, họ đã đối xử với ngươi như vậy sao?”