“Thái tử điện hạ?! Tiểu nhân đáng chết vạn lần! Không biết rằng điện hạ giá lâm...” Phượng Trác quỳ gối liên tục dập đầu, lòng tràn ngập nỗi sợ hãi. Khi hắn nhìn quanh, phát hiện mình đang ở trong một căn phòng rộng lớn, không phải ở Xương Định Hầu phủ. Điện hạ đưa mình đến đây... rốt cuộc có ý gì?! Đông Phương Húc nhìn kẻ đang run rẩy dưới chân, thầm nghĩ: Đây là ngũ thiếu gia của Xương Định Hầu phủ sao? So với Phượng Vũ thì thật kém xa. Trước đây nhìn tứ thiếu gia Phượng Kỳ, hắn cũng là một nhân tài xuất chúng. Cứ tưởng các nam tử trong phủ đều ưu tú, không ngờ lại có kẻ thế này. “Không cần đa lễ. Lần này bổn điện cho người đưa ngươi đến đây, chỉ để hỏi vài chuyện.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương