Rời khỏi ngự thư phòng, Phượng Vũ và Liễu Vân Phong sánh bước đi bên nhau. Hai người không nói một lời, nhưng trong lòng đều có một sự đồng điệu khó diễn tả. “Ta nghĩ, Điện hạ không thể tiếp tục như thế này được nữa.” Phượng Vũ thở dài, ánh mắt lướt qua khuôn mặt ngày càng chín chắn của Liễu Vân Phong, lòng không khỏi cảm thán. “Vân Phong, ngươi có biết Lục tiểu thư đã có người trong lòng từ lâu rồi không?” Liễu Vân Phong sững sờ. “Cái gì... Ta chưa từng nghe Lục muội nhắc tới! Điện hạ có biết chuyện này không?” Phượng Vũ khẽ gật đầu. “Ta đã nói với Điện hạ từ trước, nhưng ngài vẫn cố chấp không chịu buông tay. Hiện giờ Lục tiểu thư gặp phải tai kiếp này, ta cũng có phần trách nhiệm.” Nếu lúc đó có thể thuyết phục Điện hạ, có lẽ ngự thái y đã không gặp phải thảm kịch. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương