Trong nhà lao âm u, ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến vàng nhạt phản chiếu lên bóng hình mặc áo hồng phấn. Thân thể Tô Uyển Dung run rẩy dữ dội. Ai ai cũng biết, cung nữ của Hoàng hậu đều mặc áo hồng phấn. Trước mặt nàng xuất hiện một gương mặt thanh nhã, không lên tiếng, chỉ chậm rãi tiến lại gần. “Đừng, đừng qua đây! Ta… ta không làm gì cả! Tô Uyển Dung hoảng hốt lùi lại, nhưng chân nàng giẫm phải thứ gì đó. Cúi đầu nhìn, nàng nhận ra đó là một đoạn xương chân người, khuôn mặt lập tức trắng bệch, ngay cả dũng khí nói chuyện cũng biến mất. Vân Thư ngẩng đầu nhìn quanh một lượt, rồi hạ thấp giọng nói: “Tô tiểu thư, ta là người do Đại hoàng tử phái đến. “Đại hoàng tử?! Tô Uyển Dung không dám tin, ôm chặt lấy ngực mình. “Thật… thật sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương