Lam Linh biến sắc, ánh mắt nghi hoặc nhìn Thượng Quan Mộng – người đang mang nụ cười nhàn nhạt nhưng đầy ẩn ý.

“Thượng Quan tiểu thư, chắc chắn đây là hiểu lầm! Xuân Hương vội bước lên, nhưng ngay lập tức bị mấy thị vệ chặn lại.

Thượng Quan Mộng liếc nhìn nàng hầu đang lo lắng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai. “Bản tiểu thư còn chưa nói gì, ngươi sao đã vội kết luận là hiểu lầm? Hơn nữa, nơi này nào đến lượt một kẻ tiện tỳ như ngươi mở miệng?

Lời vừa dứt, một thị vệ lập tức bước lên, giơ tay tát mạnh vào mặt Xuân Hương. Tiếng tát vang dội khiến Lam Linh sững sờ, nhìn lại, trên mặt Xuân Hương đã hằn một dấu tay đỏ rực, khóe miệng còn rỉ máu.

Thị vệ luyện võ, ra tay không hề nhẹ. Xuân Hương cảm thấy vị máu tanh dâng lên nơi cổ họng, nhưng nàng cắn răng không để lộ sự đau đớn.