“Lão gia! Cẩn thận...” “Tiểu thư đã trở về?” Trong ánh mắt Công Tôn tướng quân lấp lánh niềm vui, nếu không biết rõ, ai cũng sẽ nghĩ đó là con gái ruột của ông. Quản gia già mỉm cười: “Đúng vậy, lão gia. Còn là tiểu thư tự mình chữa trị vết thương cho ngài. Y thuật của tiểu thư thật sự khiến người ta khâm phục. Những đại phu trước đây nô tài mời đến đều nói không thể làm gì được.” Công Tôn tướng quân thở phào nhẹ nhõm, nụ cười đầy mãn nguyện: “Đỡ ta qua xem nàng.” “Lão gia, tiểu thư nói ngài cần chú ý nghỉ ngơi.” Quản gia nhanh chóng ngăn cản ông, hiểu rõ ý nghĩ trong lòng lão gia. Ông không quản ngàn dặm đường xa cũng muốn tự mình đón tiểu thư trở về, chỉ mong nàng sẽ thích nơi này. Phủ Công Tôn, vốn đã lạnh lẽo suốt nhiều năm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương