Khuôn mặt trắng trẻo, thanh nhã phảng phất nét thư sinh, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại ánh lên sự thông tuệ sắc sảo. Nếu phải dùng một từ để miêu tả vẻ đẹp của hắn, đó chính là “nhã.”

“Nam công tử.”

Giọng nữ nhẹ nhàng từ cửa vọng vào, một bóng dáng hồng phấn dịu dàng bước tới, ngồi đối diện với hắn. Khuôn mặt nàng ửng hồng e thẹn, ánh mắt đong đầy nhu tình.

“Nam công tử, đã lâu không gặp. Lần này tự tiện mời công tử tới đây, thật là Tú Hiền thất lễ. Nhưng nỗi nhớ nhung công tử khiến Tú Hiền không thể nào nguôi ngoai. Mong công tử...”

Thiếu nữ trước mặt đã khéo léo điểm trang, quả là một mỹ nhân hiếm có. Nhưng vẻ đẹp ấy trong mắt nam tử kia dường như đã hoàn toàn nhạt nhòa.