“Nhắc đến hắn là ta lại bực mình. Linh Nhi giao lại cho Công Tôn tiểu thư chăm sóc, ta phải ra ngoài xem mấy thứ kia đã được thu dọn xong chưa.

Không đợi Vân Thư nói gì, Lam Vân đã sải bước rời đi.

Ngoài trời, cơn mưa nặng hạt vẫn chưa ngừng, nhưng sự lạnh lẽo của nó giúp Lam Vân tỉnh táo hơn. Nghĩ lại hình ảnh nhếch nhác của Vân Thư lúc nãy, hắn không khỏi cảm thán. Có bao nhiêu nữ tử trên đời có thể làm được như nàng? Rõ ràng, chỉ cần để hắn bảo vệ nàng an toàn trở về Công Tôn phủ là đủ.

Trời dần khuya, mưa cũng có dấu hiệu ngớt đi.

Vân Thư ngồi bên giường chăm sóc Lam Linh. Bệnh tình của nàng ta đã ổn định hơn nhiều, sau khi uống thuốc và toát mồ hôi, Vân Thư tin rằng đến sáng nàng sẽ tỉnh lại.