Tư Đồ Trân hoàn toàn không để ý đến ánh mắt cảnh giác của Lam Vân, khi quay sang Vân Thư lại thay đổi giọng điệu, trở nên mềm mỏng hơn hẳn: “Thần phụ giúp Công Tôn tiểu thư mang chăn vào trong… Lời còn chưa dứt, một đôi tay đã nhanh chóng nhận lấy chăn từ tay hắn ta. “Không cần làm phiền tướng quốc đại nhân, hạ quan xin nhận việc này! Thái độ căng thẳng của Lam Vân khiến ánh mắt Tư Đồ Trân hiện lên một tia thích thú. Lẽ nào, Công Tôn tiểu thư chính là người trong lòng của Lam Vân, cho nên mới cẩn thận như thế? Điều này quả thật hiếm thấy. Trước đây hắn từng dùng mỹ nhân kế với Lam Vân, nhưng người này không hề nao núng, giờ mới biết hóa ra y lại thích kiểu nữ tử tao nhã như vậy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương