“Linh nhi, rốt cuộc muội làm sao vậy? Lam Vân nhìn cô gái kỳ lạ trước mặt, lo lắng tiến lên, nhẹ nhàng chạm vào trán nàng để kiểm tra xem nàng có bệnh hay không. Hành động này như một gáo nước lạnh dập tắt hết những xúc động trong lòng Lam Linh. Nàng nắm lấy bàn tay ấm áp đặt trên trán mình, từ từ gỡ xuống. “Không, không có gì, có lẽ muội thực sự mệt rồi. Giọng nàng đột nhiên trở nên trầm thấp, khiến Lam Vân căng thẳng nắm lấy tay nàng. “Hay để tiểu thư Công Tôn bắt mạch cho muội nhé? Dạo này mọi người trong phủ đều bận rộn chăm sóc cha, nếu muội thấy không khỏe thì nhất định phải nói ra! Rõ ràng, đại ca rất tin tưởng tiểu thư Công Tôn. Nếu vậy, nàng nên chúc phúc cho họ mới phải. Trên gương mặt nàng thoáng hiện lên một nụ cười chua chát, Lam Linh lưu luyến buông tay hắn. “Đại ca không cần lo, muội về nghỉ một lát là được. Về đi, tiểu thư Công Tôn còn đang đợi đại ca. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương