Thật tốt, quả thật rất tốt! Ông cứ nghĩ người trước mặt sẽ là một cô nương có dung mạo diễm lệ, phong tình đa tình, nào ngờ, trước mắt lại là một thiếu nữ trong bộ váy dài màu xanh nhã nhặn, gương mặt điểm chút phấn nhẹ mang theo nụ cười hiền hòa, mái tóc dài mềm mượt chỉ cài một chiếc trâm ngọc tinh xảo. Không ngờ ở Liên Quốc lại có một người như vậy. Thằng nhóc này, mắt nhìn không tồi! Trong mắt Lam lão tướng quân , những cô nương trang điểm đậm nhìn lâu cũng nhàm chán, vẫn là kiểu dịu dàng như nước suối trong vắt thế này mới khiến người ta yêu thích. Quả thật, như quản gia nói, vừa nhìn đã thấy là một tiểu thư hiểu biết, dịu dàng. “Ha ha, làm Công Tôn tiểu thư chê cười rồi. Lam Lão tướng quân ngồi dậy, không hề che giấu việc mình giả bệnh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương