Sáng sớm hôm sau. “Tiểu thư, đây là chậu cây quý mà hoàng hậu nương nương ban thưởng. Thật sự muốn đem tặng người khác sao? Nữ tỳ bên cạnh hai tay nâng một chậu cây hiếm, trên đó lấm tấm vài nụ hoa chưa nở, nhẹ giọng hỏi người thiếu nữ bên cạnh. Thượng Quan Mộng khẽ ngẩng cao cằm, trên môi mang theo nụ cười nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo đến lạ thường. “Đã là khách quý của điện hạ, chúng ta đương nhiên phải chiêu đãi tử tế, chẳng phải vậy sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương