Phượng Kỳ liếc nhìn Liêu Thế Khâm đang cầm chặt bọc hành lý trong tay, ánh mắt đầy vẻ thích thú. Hắn từ từ tiến lại gần với ý đùa cợt, bất ngờ vỗ mạnh một cái lên vai Liêu Thế Khâm khiến hắn hoảng sợ hét lên.

“Á! Ai đó... Phượng, Phượng Tứ thiếu gia!”

“Hahaha, Liêu đại nhân cần gì phải căng thẳng như thế? Có chuyện gì, nhà họ Phượng chúng ta sẽ gánh vác!”

“Ai, ai nói ta sợ chứ! Ta chỉ... chỉ lo lắng cho công chúa và Ngự Thái y mà thôi!” Liêu Thế Khâm miễn cưỡng lên tiếng. Phượng Kỳ nhướn mày, đột nhiên nhìn về phía sau hắn, khẽ hô: “A! Có thị vệ!”

“Ở đâu?! Ở đâu?!” Liêu Thế Khâm biến sắc, quay phắt lại, nhưng trước mặt chỉ là con đường hầm dài thăm thẳm. “…Ngươi!”