Trong cung Thần quốc. Bên trong gian phòng, Đỗ Viễn Tú đang ngồi thêu yếm cho đứa trẻ, mồ hôi lấm tấm trên trán. Một cung nữ bước vào, tay bưng trà: “Nương nương, sao người lại ra nhiều mồ hôi thế này? Để nô tỳ gọi người mang thêm đá vào.” Nàng lo lắng tiến lại gần, lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán cho Đỗ Viễn Tú, người phụ nữ bụng đã vượt mặt. “Không cần đâu, để gió mát thổi qua là được rồi.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương