Vĩnh Ninh vừa nhìn thấy biểu cảm của Vân Thư liền không giấu được sự phấn khích.

“Thư tỷ, tỷ có gì cần muội làm không?!”

Những ngày gần đây, tâm trạng nàng cực kỳ vui vẻ, sắp được rời khỏi nơi quái quỷ này rồi. Nàng chỉ hận không thể mọc cánh bay ra ngay lập tức.

Vân Thư đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Vĩnh Ninh, khẽ mỉm cười.

“Chỉ cần ở đây đóng cửa không tiếp khách là được. Chuyện tốt tự nhiên sẽ tìm tới.”