Phượng Lăng bất lực thở dài. Thực ra, hắn rất muốn nghe Vân Thư nói vài lời khách sáo về Thái tử nước Thần. Hắn biết Đông Phương Húc có tình cảm với Vân Thư, mà chắc hẳn nàng cũng hiểu điều đó. Thế nhưng nàng vẫn tận tâm tận lực giúp đỡ hắn, khiến Phượng Lăng thật khó mà giữ được bình tĩnh như thường. Ít nhất, trong mắt hắn, Thái tử nước Thần đúng là được lợi lớn. Chỉ là Phượng Lăng lại nghĩ, hai nước giao tranh, Thần quốc thắng thật sự là điều tốt ư? Với tình trạng hiện tại của Thái tử nước Thần… Thôi bỏ đi, giờ trước mắt, việc đưa Vân Thư rời khỏi chốn thị phi này mới là thượng sách. “Đúng rồi, còn một chuyện nữa, ta muốn nhờ chàng giúp.” Không ngờ, vừa mở miệng, Vân Thư đã khiến Phượng Lăng lộ ra vẻ mặt ấm ức, “Phu nhân, đừng khách sáo như vậy mà…” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương