“Rắc rắc rắc...”

Động tác của biểu lão gia không hề có dấu hiệu dừng lại, ông nắm lấy từng nắm tóc dài của Vân Thanh Phong, nhanh chóng cắt từng đoạn rơi xuống đất.

“Dừng tay! Dừng tay! Phụ thân, người đang làm gì vậy?!”

“Thanh Phong, dù con tin hay không, phụ thân thật sự không thể tự tay giết con. Tuy nhiên, cũng không thể để con tiếp tục tồn tại trên đời này nữa.” Lời nói của ông mang theo vài phần sâu xa, khiến Vân Thanh Phong vùng vẫy. Ý này là gì? Chẳng phải vẫn là muốn giết nàng hay sao?

Cơn đau nhói truyền đến từ lòng bàn tay. Vân Thanh Phong vùng vẫy làm biểu lão gia không cẩn thận bị kéo trúng tay, máu đỏ tươi nhỏ xuống nền đất. Nhìn dòng máu chảy không ngừng từ lòng bàn tay, biểu lão gia im lặng, sự im lặng ấy khiến lòng Vân Thanh Phong dấy lên một nỗi bất an.