Khóe môi của Vân Thư khẽ nhếch lên, giọng nói bình thản không chút gợn sóng, nhưng Tiêu Diệc Sâm vẫn không bỏ qua được sự châm biếm không hề che giấu trong ánh mắt nàng. “Ngươi không lừa được trẫm đâu… Giọng hắn mang theo một tia đe dọa, khí thế trên người ngày càng trở nên nguy hiểm. Nhưng dáng vẻ đó không khiến Vân Thư dao động chút nào. Nghĩ đến cái chết của Vân Mị, đến tất cả những gì nàng ấy đã làm vì người đàn ông trước mặt này, trong lòng nàng trào dâng nỗi oán hận khó kìm nén. Tiêu Diệc Sâm nghi ngờ thì sao? Hắn có bằng chứng gì không? Nàng là ai thì có gì quan trọng? Vân Thư vốn cho rằng khi để Vân Mị nhìn rõ mọi chuyện, kiếp này của mình coi như không uổng phí. Nhưng khi biết được cách mà Vân Mị chết, nàng nhận ra, mình vẫn chưa hoàn thành trách nhiệm của một người chị. Dù trước khi chết, Vân Mị có nhận ra bộ mặt thật của Tiêu Diệc Sâm hay không, thì việc nàng cần làm bây giờ là khiến người đàn ông này phải hối hận! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương