Trong lòng Vân Mị dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt. Những kẻ nô tài ngày thường tỏ ra cung kính và sợ hãi trước nàng, giờ đây lại mang theo những nụ cười hả hê. Ánh mắt họ giao nhau, như ngầm hiểu ý, khiến nỗi sợ hãi của nàng càng lớn hơn. Chẳng lẽ… bọn họ định nhân lúc nàng lâm nguy mà giáng thêm một cú sao? “Người đâu! Người đâu mau đến đây! Vân Mị lập tức cao giọng gọi. Nhưng đáp lại nàng chỉ là những cơn gió lạnh buốt. “Người đâu! Không nghe thấy sao?! Chuyện gì thế này? Những thị vệ mà nàng mang từ Vân gia vào cung đâu rồi? Tại sao không một ai xuất hiện? Điều mà Vân Mị không biết là, Vân Mục đã triệu hồi toàn bộ người của Vân gia rời khỏi cung. Ông thề sẽ cắt đứt mọi quan hệ với Vân Mị. Giờ đây, Vân Mị đã hoàn toàn bị cô lập, không còn ai đứng về phía nàng nữa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương