Tiêu Diệc Sâm ngay lập tức nhìn thấy những nốt đỏ chi chít trên mu bàn tay của Vân Mị. Ánh mắt vốn đã đầy chán ghét giờ lại càng thêm đậm, “Ngươi lại giở trò gì nữa đây?! Vân phu nhân đâu?”

Vân Mị đau đớn đứng dậy, sau đó bò lại gần, nắm chặt lấy ống quần của Tiêu Diệc Sâm, vẻ mặt hoảng loạn, “Bệ hạ, mau, mau bắt lấy nàng, bắt lấy Vân Thư!”

Nàng ngẩng đầu lên, khuôn mặt vốn xinh đẹp quyến rũ giờ đây đầy những nốt đỏ, sưng đỏ đến mức trông vô cùng xấu xí.

Tiêu Diệc Sâm trong lòng chấn động, không suy nghĩ nhiều liền đá nàng văng ra, “Ngươi trông thành ra cái dạng gì thế này?!”

Vân Mị nhận ra ánh mắt chán ghét của Tiêu Diệc Sâm, lập tức nhớ lại bản thân mỗi lần dị ứng đều vô cùng khó coi. Nàng vội vàng lấy tay che mặt, cố gắng che đi vẻ ngoài nhếch nhác của mình.