Không hiểu vì sao, Phượng Lăng bất giác đưa tay ra, nắm chặt lấy cánh tay của Vân Thư. Dường như nếu buông tay, nàng sẽ rời xa chàng mãi mãi. Vân Thư quay đầu lại, ánh mắt nghi hoặc nhìn chàng. Phượng Lăng bỗng bừng tỉnh. Tại sao trái tim chàng lại tràn ngập nỗi sợ hãi đến vậy? Lo rằng Vân Thư đã trở thành một con người khác... Liệu nàng có thực sự rời xa chàng? Đôi mắt của Vân Thư bắt gặp ánh nhìn đầy hoang mang và lo sợ của Phượng Lăng. Giống như một gáo nước lạnh dội vào lý trí, nàng chợt nhận ra bản thân mình từ nãy đến giờ đã làm những gì. Có vẻ như nàng đã thay đổi, không còn là chính mình nữa. Bàn tay của Phượng Lăng siết chặt lấy cánh tay nàng, như thể sợ nàng trốn chạy. Vân Thư cảm nhận được sự bất an sâu sắc trong lòng chàng. Nàng biết, nàng đã khiến chàng sợ hãi. “Yên tâm, ta không sao.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương