“Không thể nào... không thể nào... không thể nào...” Vân phu nhân ngồi thụp xuống đất, như thể rơi vào cơn điên loạn. Ánh mắt bà trống rỗng, miệng không ngừng lặp lại câu nói ấy. Bà cố tự thuyết phục mình rằng đây chỉ là ảo giác, nhưng sự sợ hãi thấm sâu vào tận trái tim, như cướp đi một phần linh hồn, đẩy bà vào địa ngục vô tận. “Aaaa—” Tiếng gào thét từ sâu trong tâm khảm khiến cả căn mật thất như rung chuyển. “Cạch!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương