“Bệ hạ hôm nay làm sao vậy? Chuyện của trưởng lão chẳng phải từ trước đến nay đều do thần thiếp lo liệu sao? Thần thiếp thấy dạo gần đây bệ hạ tâm trạng không vui, mới trăm phương ngàn kế tìm cách san sẻ lo âu cho bệ hạ. Trưởng lão để mắt đến Vân Thanh Phong, đó là phúc phận của nàng ta. Thần thiếp dâng nàng cho trưởng lão để đổi lấy thêm thần dược cho bệ hạ, có gì không được? Chẳng lẽ bệ hạ nhất định phải giẫm đạp lên tấm chân tình của thần thiếp như vậy sao?

Vân Mị nói đầy mạnh mẽ, như thể đem tấm lòng thành khẩn của mình bày ra trước mặt Tiêu Diệc Sâm, dáng vẻ vô cùng ấm ức.

Đúng vậy, dùng một nữ nhân đổi lấy thần dược chẳng phải điều gì khiến Tiêu Diệc Sâm phải đau lòng. Trước đây, bọn họ đã tặng không ít nữ nhân cho trưởng lão nhà họ Ngũ. Nhưng điều hắn ghét cay ghét đắng nhất chính là sự giả dối, gian trá của Vân Mị. Nàng thực sự làm vậy vì hắn, hay vì bản thân nàng?

“Nếu ngươi quang minh chính đại, tại sao phải giấu giếm trẫm để làm chuyện này? Tiêu Diệc Sâm từ từ cúi người, đưa tay mạnh mẽ bóp lấy cằm của Vân Mị. “Vân Mị, ngươi nghĩ gì trong đầu, trẫm đều biết! Những toan tính nhỏ nhoi của ngươi chỉ khiến trẫm thấy nực cười! Sao ngươi không học theo tỷ tỷ của ngươi? Nàng chưa bao giờ dùng những thủ đoạn này để giữ trẫm bên mình!

Lời nói của Tiêu Diệc Sâm như một nhát dao đâm vào lòng Vân Mị. Đây là lần đầu tiên nàng nghe hắn so sánh mình với Vân Thư.