Nỗi sợ hãi vô tận lập tức bao trùm thần kinh của Vĩnh Ninh. Nước mắt đã làm nhòe khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, nhưng người đàn ông phía trên như kẻ mất trí, hơi thở nồng nặc mùi rượu làm nàng muốn nôn mửa. Lúc này, Vĩnh Ninh cảm thấy mình bị bóng tối nhấn chìm.

“Dừng lại!”

Một giọng nói đầy phẫn nộ vang lên. Qua cánh tay rắn chắc của Tiêu Diệc Sâm, trong tầm nhìn mơ hồ, Vĩnh Ninh thấy một người đàn ông đang lao tới nhanh chóng.

Liêu Thế Khâm không thể tin vào mắt mình. Dù Vĩnh Ninh công chúa hiện là phi tần của Tiêu hoàng, nhưng hắn không thể công khai làm nhục nàng như vậy! Hơn nữa, công chúa đang vùng vẫy dữ dội, hành động của Tiêu hoàng chẳng khác nào một tên cướp!

Trong đầu Liêu Thế Khâm chợt hiện lên lời của Vân Thư: “Công chúa vẫn chỉ là một đứa trẻ…”