Sáng sớm. Cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt khi mở ra. Khi Vân Thư bước vào tẩm cung, nàng nhìn thấy Liêu Thế Khâm đã sớm ở bên cạnh Vĩnh Ninh, trên tay cầm một bát canh thuốc. Cảnh tượng này khiến Vân Thư khẽ nhíu mày. Chẳng lẽ hắn vẫn chưa từ bỏ? “Ngự thái y nhìn tại hạ bằng ánh mắt này là có ý gì?” Giọng điệu của Liêu Thế Khâm mang theo chút không vui, nhưng trên gương mặt vẫn thoáng vẻ lúng túng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương