Ý của bệ hạ là muốn ông làm giả một bản bí thuật?

Tiêu Diệc Sâm cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Vân Mục, ánh mắt như muốn nói rằng: Đúng, chính là như ông nghĩ.

Không ngờ, người đàn ông trung niên trước mặt lại cúi đầu, chắp tay nói: “Thần ngu muội, nếu là giả, vậy có ích lợi gì cho bệ hạ?

“Vậy để trẫm nói thẳng. Trẫm có một người bạn, rất quan tâm đến bí thuật của nhà họ Vân. Hiện giờ trẫm đang cần người hỗ trợ, chỉ cần đưa cho hắn một bản, hắn có thể giúp trẫm rất nhiều việc. Nếu quốc trượng đại nhân có thể làm giả mà qua mắt được người khác, thì vừa không ảnh hưởng đến bí mật của nhà họ Vân, lại có thể góp sức cho Nghệ quốc, sao lại không làm chứ?

Lông mày của Vân Mục khẽ giật. Ông biết có không ít ánh mắt từ các nước đang dõi theo nhà họ Vân. Nhưng cho dù là giả, ông cũng không muốn giao ra!