“Gì cơ? Vĩnh Ninh vẫn đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ của mình, chỉ cảm thấy một cơn gió nhẹ lướt qua, chưa kịp nghe rõ Liêu Thế Khâm nói gì, ngẩng đầu lên thì đã không thấy bóng dáng hắn đâu nữa. Khi vừa ra khỏi cung, Liêu Thế Khâm đã gặp Vân Thư, nàng có vẻ hơi ngạc nhiên: “Liêu đại nhân dậy sớm thế? Người thanh niên chỉ lạnh lùng liếc nhìn nàng, siết chặt chiếc hộp gỗ dưới cánh tay rồi lướt qua vai nàng mà đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương