Ánh mắt của Vân Thư trầm xuống, “Liêu ngự y!” “Sao? Lẽ nào vi thần nói sai? Tiên hoàng đã giao phó công chúa Vĩnh Ninh cho Ngự y, và bao nhiêu kỳ vọng của mọi người đặt trên vai ngài khi đến Nghệ quốc. Bây giờ, Ngự y không cảm thấy hổ thẹn sao?!” Từ lời của Liêu Thế Khâm, Vân Thư dường như bắt được một vài điều ẩn ý, nhưng lúc này điều nàng quan tâm nhất vẫn là Vĩnh Ninh. “Công chúa, mệt rồi phải không? Nghỉ ngơi đi...” Nàng phớt lờ Liêu Thế Khâm, bước đến bên Vĩnh Ninh. Sự phớt lờ này khiến hắn cảm thấy như bị xúc phạm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương