Vân Thanh Phong khẽ ngẩng đầu, liếc nhanh qua người đàn ông trước mặt. Chỉ thấy ánh mắt của Tiêu Diệc Sâm mơ màng, mái tóc đen nhánh có phần lười biếng, hoàn toàn khác với vẻ nghiêm cẩn, chỉnh chu thường ngày. Xem ra tin tức của Thu Thực là thật, đêm qua Hoàng thượng đúng là uống say đến mức phải được người đưa về. “Đến sớm như vậy, có việc gì sao?” Tiêu Diệc Sâm nhìn nữ tử trước mặt. Không thể không thừa nhận, dung nhan của nàng quả thực khiến người ta dễ chịu. Hắn cũng tò mò, nữ tử này đến tìm hắn rốt cuộc là vì chuyện gì. Lần trước, ở hồ sen, nàng đã khiến hắn kinh ngạc, giờ đây lại khiến hắn mong đợi. Có lẽ nàng lại mang đến điều gì thú vị. “Thần thiếp đặc biệt nấu một bát cháo bát bảo tinh tế, muốn để bệ hạ nếm thử. Thần thiếp nghĩ trước khi bệ hạ thượng triều sẽ mang đến, nên đã đứng chờ bên ngoài từ lâu.” Lộc công công có chút kinh ngạc. Không ngờ Vân phi nương nương lại tận tâm như vậy. Giờ này, e là chỉ có cung nhân mới dậy nổi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương