Tiêu Diệc Sâm khẽ cười. “Ngự thái y hẳn cũng biết, Thái tử nước Thần sắp đăng cơ, đúng không? Mà đã đăng cơ thì chắc chắn phải tổ chức đại lễ phong hậu. Ngự thái y định phủ nhận rằng Thái tử nước Thần rất xem trọng ngươi sao? Trẫm từng ở nước Thần khá lâu, nghĩ rằng mình không nhìn nhầm.” “Vậy nên bệ hạ định giữ thần nữ lại làm con tin để uy hiếp Thái tử nước Thần?” Giọng Vân Thư bắt đầu mang theo sự lạnh lùng, lời ám chỉ của Tiêu Diệc Sâm khiến nàng cảm thấy nặng nề hơn. Hóa ra không chỉ là khiêu khích, hắn còn muốn thử xem nàng có cảm tình với Thái tử hay không. Đối với hắn, điều đó có ý nghĩa gì? Hơn nữa, hắn có tư cách gì để làm vậy? “Tại sao ngự thái y lại hiểu nhầm trẫm sâu đến thế? Nếu nói về con tin, chỉ cần công chúa Vĩnh Ninh là đủ.” Tiêu Diệc Sâm không còn vẻ nhẹ nhàng như trước. Dù Vân Thư nói trúng một nửa, nhưng hắn không muốn thừa nhận. Hôm nay cùng nàng uống rượu, mục đích chính là muốn biết liệu trong lòng Vân Thư có Thái tử nước Thần hay không. Chính hắn cũng không rõ sau khi biết được câu trả lời, mình sẽ làm gì. Tha thứ cho nàng và tiếp tục đối đầu với Thái tử, hay vì tức giận mà giam cầm nàng? Tiêu Diệc Sâm không chắc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương