“Thế nào được? Nương nương giờ là người được quan tâm nhất trong cung, xin đợi nô tỳ một chút. Cung nữ nhanh chóng mang đến một miếng vải lụa, cẩn thận bôi thuốc cầm máu rồi quấn quanh tay một vòng. “Nương nương có phải đang hồi hộp không? Tiểu hoàng tử sắp chào đời rồi mà! Nghe nhắc đến đứa trẻ trong bụng, khuôn mặt Đỗ Viễn Tú không giấu được nét hiền từ của một người mẹ. Gần mười tháng mang thai đã cho nàng nhiều cảm ngộ, khiến tâm tình cũng trầm tĩnh hơn. Mỗi khi nghĩ đến đứa trẻ sắp chào đời, nàng như được tiếp thêm dũng khí, cảm giác mình có thể làm được mọi điều. “Sao ngươi biết là tiểu hoàng tử? Nói không chừng là công chúa thì sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương