Phượng Vũ nghe thấy giọng nói đầy nghi hoặc của Quý Cẩm, lúc này mới thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình. Ánh mắt Quý Cẩm ngập tràn lo âu. Phượng Vũ thu lại vẻ trầm ngâm, cân nhắc một lúc. Tể tướng và Ngự Thái y dường như có mối quan hệ không bình thường, hơn nữa, ông ta lại là người thông minh sắc sảo, chắc chắn có thể nghĩ ra cách tốt hơn mình. “Điện hạ muốn lập Ngự Thái y làm hoàng hậu, Tể tướng biết không?” Ánh mắt Quý Cẩm khẽ biến đổi. Thực ra hắn đã mơ hồ nhận ra ý định của Thái tử. Các đại thần trong triều liên tục thúc giục Thái tử đăng cơ và lập hậu, nhưng những ngày gần đây, Thái tử liên tục viện cớ từ chối. Hắn luôn cảm thấy khó hiểu, nhưng khi Thái tử đích thân đi đón Phượng gia quân trở về, mọi chuyện đã sáng tỏ. Thái tử muốn đưa Vân Thư trở về, rồi sau đó… Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương