Ánh mắt của Vân Thư thoáng chút ngạc nhiên, trong khi vẻ mặt của Lệ Phi lại rất điềm tĩnh. Nàng khẽ cười, rồi kéo áo che lại cổ áo. “Khiến ngự thái y chê cười rồi.” “Nương nương đây là...” Lệ Phi hít một hơi sâu, cố gắng không để lộ chút sợ hãi nào trước mặt Vân Thư: “Cũng không có gì to tát. Khi ấy, Bạc Tuyết một mình ở trong phòng của bản cung, đột nhiên xuất hiện một người áo đen, hắn bóp cổ bản cung và nói vài câu kỳ lạ. Không biết ngự thái y có hứng thú không?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương