Trên gương mặt của Tiêu Diệc Sâm đầy vẻ lạnh nhạt, lời nói của hắn như những lưỡi dao băng giá đâm sâu vào trái tim của Vân Mị.

Nét mặt yêu kiều của nàng thoáng sững lại, trong đôi mắt ánh lên tia phẫn nộ xen lẫn ấm ức. Rõ ràng nàng đang giúp hắn, vậy mà lại bị hắn châm chọc như thế? Vân Mị cười nhạt, không một tiếng động:

“Nếu bệ hạ không muốn nghe lời của thần thiếp, vậy thần thiếp sẽ mở to mắt mà xem, để coi Vân phi cuối cùng sẽ mang lại gì cho bệ hạ! Chúng ta đi!

Nàng để lại những lời như vậy rồi dẫn theo đoàn tùy tùng rời khỏi rừng cây, bỏ lại người đàn ông với nụ cười ẩn chứa ý vị sâu xa.

Mặt nạ bạc?