“Khí tức của nương nương nặng nề như vậy, làm sao ta không nhận ra?

Một câu nói nhẹ nhàng của Phượng Lăng, nhưng tựa như vạch trần bí mật sâu kín nhất. Gương mặt Vân Thanh Phong tái đi. Hôm nay, nàng đã đặc biệt ăn mặc thật chỉn chu trước khi ra khỏi cung, người xức đầy mùi hương thơm ngát, trang sức ngọc ngà quý giá đeo khắp người. Nàng không ngờ lại vô tình gặp hắn ở đây.

Dường như hắn đang ám chỉ điều gì đó, nhưng Vân Thanh Phong không muốn nghĩ thêm. “Ngươi… ngươi vào cung cùng công chúa Thần quốc sao?

“Không biết nương nương có điều gì chỉ giáo?

Ngữ điệu của Phượng Lăng lạnh nhạt, khoảng cách trong lời nói không hề che giấu, đặc biệt cách hắn gọi nàng là “nương nương như lưỡi dao đâm thẳng vào tim Vân Thanh Phong.