Một tiếng cười khẽ vang lên, tất cả mọi người đều không khỏi cứng người.

Vân Mị chậm rãi quay đầu nhìn về phía ma ma đang đứng sau lưng, trong ánh mắt nàng mang theo một nụ cười lạnh lùng đầy thâm ý.

Ma ma cảm thấy tim mình run lên, lập tức hiểu ý Hoàng hậu. Trong lòng âm thầm mắng một tiếng “đồ ngu”, bà bước ra phía trước, không chút do dự nâng tay tát mạnh lên mặt Lệ Oanh. Một tiếng chát giòn giã vang lên, để lại dấu tay đỏ rực.

“Đồ chó lòng tham không đáy! Dám lừa gạt Hoàng hậu nương nương! Bạc Tuyết thông minh, lanh lợi hơn ngươi, được thưởng bạc nhiều hơn thì có gì không đúng? Đồ chó không biết điều!”

Cái tát khiến khóe miệng Lệ Oanh rỉ máu. Cơn đau rát bỏng khiến nàng không ngừng gào khóc, nước mắt lăn dài: