Hôm nay, để tạo ấn tượng mạnh mẽ với Tiêu Diệc Sâm, Vân Thư đã cố tình làm vài “thủ thuật” trên khuôn mặt của Vĩnh Ninh. Dưới ánh nắng, những vết đỏ trên mặt mang theo cảm giác lồi lõm dính nhớp, nhìn vào khiến người ta nghĩ dù có lành lại cũng chắc chắn sẽ để lại sẹo. Với gương mặt nhỏ nhắn đầy vết như vậy, nếu để lại nhiều sẹo, liệu còn ai có thể nhìn nổi? Tiêu Diệc Sâm không kìm được, phải dời ánh mắt sang hướng khác, sợ bản thân không kiểm soát được mà để lộ biểu cảm chán ghét. Phản ứng ấy rơi vào mắt Vân Thư, nàng biết mục đích của mình đã đạt được. Hắn là người rất coi trọng vẻ bề ngoài, với bộ dạng hiện giờ của Vĩnh Ninh, chỉ sợ hắn còn chẳng muốn nhìn, nói gì đến chạm vào nàng ấy? “Công chúa, cẩn thận gió lớn, kẻo mặt sẽ tệ hơn.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương