Vân Mục kinh ngạc nhìn về phía sau Vân Thư, chỉ thấy cô gái nhỏ đang quay lưng về phía mình, chậm rãi chỉnh lại từng món y phục. “Thư tỷ tỷ, những thứ này ta đều muốn mang vào cung, có được không...”

Vĩnh Ninh vừa xoay người lại liền trông thấy gương mặt đầy nghi hoặc của người đối diện. Nàng lập tức thét lên một tiếng, vội vàng cầm lấy một món y phục che đi nửa gương mặt mình. Trong ánh mắt nàng lộ rõ vẻ uất ức, bởi nàng vẫn chưa sẵn sàng để người khác nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của mình.

Thế nhưng Vân Mục lại thấy rõ. Khuôn mặt vốn trắng mịn, đầy đặn của Công chúa Vĩnh Ninh giờ đây đầy những đốm đỏ to nhỏ khác nhau! Cảnh tượng trước mắt khiến Vân Mục kinh hoàng đến mức toàn thân run lên. Chuyện này là sao? Mấy ngày trước vẫn còn khỏe mạnh, tại sao lại đột nhiên xuất hiện triệu chứng lạ lùng thế này?

Vân Mục lập tức vén tà áo, bước nhanh tới gần. “Công chúa, gương mặt của người...”

Vĩnh Ninh có chút hoảng loạn, đưa ánh mắt cầu cứu về phía Vân Thư, như thể muốn xin chỉ dẫn. Nàng vẫn chưa chuẩn bị tinh thần, lỡ bị phát hiện ra điểm bất thường thì phải làm sao?