“Nô tỳ đáng chết! Nô tỳ đáng chết!” Cung nữ luống cuống lau vết trà trên y phục của Vân Thư, liên tục cúi đầu xin lỗi. Tiêu Diệc Sâm lạnh lùng hừ một tiếng, “Người đâu, lôi thứ vô dụng này ra ngoài...”

“Khoan đã. Người ai mà chẳng có lúc phạm sai lầm, chỉ là chuyện nhỏ, không đáng gì.” Vân Thư khẽ cau mày. Điều nàng ghét nhất chính là sự tùy tiện coi rẻ mạng người của hoàng tộc, những kẻ nắm quyền sinh sát trong tay.

Tiêu Diệc Sâm lập tức thu lại vẻ giận dữ, thay vào đó là một nụ cười dịu dàng. “Ngự thái y đã xin tha, trẫm sẽ bỏ qua. Còn không mau đưa ngự thái y đi thay một bộ y phục sạch sẽ!”

“Dạ... nô tỳ tuân lệnh.”

Ba người Phượng gia vẫn chưa hết bàng hoàng thì Vân Thư đã đứng dậy, theo cung nữ rời khỏi đại sảnh.