“Những thứ này, đều là tứ thiếu gia tặng sao?” Vân Thư nhìn những món đồ mới lạ trải đầy trên bàn, ánh mắt dịu dàng hướng về cô gái nhỏ vẫn còn luyến tiếc.

“Phải, tứ thiếu gia nói rằng huynh ấy sắp về Thần quốc, sợ Vĩnh Ninh buồn chán nên đã mua những thứ này tặng ta.” Vĩnh Ninh mỉm cười nhẹ nhàng, cẩn thận thu dọn từng món đồ, sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.

Nhìn dáng vẻ tỉ mỉ của nàng, Vân Thư không khỏi cảm thán. Đã từ bao giờ, công chúa lại trở nên gọn gàng như vậy? Trước đây, tẩm cung của nàng thường xuyên bừa bộn, luôn cần cung nữ dọn dẹp hàng ngày. Vậy mà giờ đây, nàng dường như không còn giống một công chúa nữa, mà đã biết tự lo cho cuộc sống của mình.

Vân Thư vui mừng trước sự thay đổi này, nhưng cũng hiểu rằng, sự thay đổi của Vĩnh Ninh bắt nguồn từ áp lực và lo lắng chồng chất.

Một cô gái nhỏ chưa trưởng thành, bỗng trở nên ngoan ngoãn như vậy, không gì khác hơn là vì sợ mình bị bỏ rơi, sợ bị người khác chán ghét. Vân Thư biết, trong thời gian qua, Vĩnh Ninh đã nhường chỗ cho nàng rất nhiều, những chuyện không cần thiết nàng cũng không làm phiền. Sự cố gắng làm hài lòng người khác của Vĩnh Ninh khiến Vân Thư vừa thương xót vừa bất đắc dĩ.