“Tứ đệ, đã chuẩn bị xong hết chưa?”

Phượng Tịch vừa đẩy cửa phòng ra đã thấy căn phòng trống trơn. Trên giường, chăn gối được gấp gọn gàng, chạm tay vào, cảm nhận được sự lạnh lẽo, chứng tỏ người đã rời đi từ lâu.

“Sớm như vậy? Đã đi đâu rồi?”

Trên phố, một nam tử tuấn tú đang nhìn quanh như tìm kiếm điều gì đó.

“Bánh nếp, bánh nếp ngon đây!”