Ba tia chớp xé toạc bầu trời, ánh sáng lạnh lẽo lướt qua gương mặt của Vũ phi, nhưng trong lòng Vân Mị chẳng thể nào dễ chịu. Người phụ nữ trước mắt thật sự là kẻ năm xưa bị nàng giày vò đến tàn phế hay sao? Trong ánh mắt của Hoàng thượng nhìn Vũ phi tràn đầy sự tán thưởng, khiến Vân Mị cảm thấy mâu thuẫn không yên. Nàng thực lòng muốn lợi dụng Vũ phi để đánh bại Vân Thanh Phong, nhưng điều này đồng nghĩa với việc trao cho Vũ phi cơ hội để hoàn thiện bản thân, như hổ mọc thêm cánh. Vân Mị bỗng nhận ra rằng, trong hậu cung rộng lớn này, mỗi một nữ nhân đều là kẻ thù của nàng, khó lòng phòng bị hết được. Hễ nàng muốn trừ khử ai, ngay lập tức sẽ có người khác đứng lên thay thế. “Ha ha, hay! Hay lắm! Đến cả trời xanh cũng bị vũ điệu của ái phi làm kinh động! Tiêu Diệc Sâm cười lớn, “Nhanh, đứng dậy đi. Vũ phi khẽ ngước mắt, trên khóe môi thoáng một nụ cười mơ hồ. “Hoàng thượng quá khen rồi, thần thiếp sao có thể sánh được với dáng vẻ tiên tử của Vân phi nương nương. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương