Lời nói của Vân Mị kéo Tiêu Diệc Sâm về thực tại. Nàng dịu dàng cười: “Hoàng thượng đang nhớ đến muội muội Vân phi sao? Thật lạ, thần thiếp đã sai người đi thúc giục, nhưng không biết vì lý do gì, muội ấy vẫn chưa đến. Quả thật, xung quanh đã chật kín người, chỉ thiếu mỗi bóng dáng của Vân Thanh Phong. Tiêu Diệc Sâm vừa định sai thái giám phía sau đi thúc giục thì một bà vú bước tới bên cạnh Vân Mị, khẽ bẩm báo: “Bẩm nương nương, Vân phi đã tới. “Cái gì? Vân Mị ngạc nhiên. Nàng còn tưởng sẽ nhận được tin Vân phi từ chối tham dự, hoặc một tin tức nào đó khiến nàng hài lòng. Nhưng nhìn vẻ mặt bình thường của bà vú, chẳng lẽ mọi chuyện vẫn diễn ra như thường? Vân Mị lập tức liếc nhìn Xuân Hương đứng phía sau. Ánh mắt nàng như muốn trách cứ liệu có phải Xuân Hương đã sơ suất để Vân phi thoát được. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương