Nha hoàn bên cạnh vội kéo tay áo của Vân Thanh Phong, vị cô nương áo trắng này cuối cùng cũng miễn cưỡng xoay người, đối mặt với Xuân Hương, giọng nói hờ hững, “Đa tạ nương nương ban thưởng. Nha hoàn thở phào một hơi, lập tức nở nụ cười nịnh nọt với Xuân Hương. Lúc này, tất cả các cung nữ đều mang vẻ kinh ngạc, hồi lâu không sao hoàn hồn. Một lần xoay người của Vân Thanh Phong như hút cạn hồn phách của mọi người. Hóa ra thế gian lại có một người đẹp như vậy, tựa tiên nữ giáng trần, kiêu hãnh, thanh lãnh, khiến người khác cảm thấy tất cả đều hợp tình hợp lý. Mọi người lập tức quên đi sự vô lễ lúc nãy của Vân Thanh Phong, chỉ nghĩ rằng một nhan sắc tuyệt trần như nàng, có vài phần phong thái tiên cốt cũng là lẽ thường. Huống chi họ đã nhận bạc từ nàng, rõ ràng Vân phi nương nương rất biết cách đối nhân xử thế. “Vậy nô tỳ xin phép trở về bẩm báo. Xuân Hương cuối cùng cũng hoàn hồn, trong lòng không khỏi thầm cảm thán. Đến đất Nghệ quốc, nàng đã gặp qua không ít người, nhưng lúc này mới hiểu rằng mình trong hầu phủ trước kia thật chỉ là ếch ngồi đáy giếng. Núi cao còn có núi cao hơn, người đẹp còn có người đẹp hơn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương