Ánh sáng mờ nhạt của bình minh xuyên qua cửa sổ, như xua tan sự mơ hồ trong căn phòng.

Trên sàn, y phục vương vãi lộn xộn. Trong bể nước phía sau tấm bình phong, những cánh hoa hồng đỏ vẫn đang trôi lững lờ. Không khí còn phảng phất hương thơm thoang thoảng, và trên giường, đôi lông mi dài của nữ tử khẽ rung lên. Cảm giác ấm áp trên má khiến nàng vô thức đổi tư thế, nhưng ngay giây tiếp theo, gương mặt tuyệt mỹ đang say ngủ ấy thoáng hiện vẻ nghi hoặc, rồi cứng đờ lại.

Vân Thanh Phong từ từ mở mắt, cảm nhận buổi sáng hôm nay hoàn toàn khác biệt.

Tiếng hít thở đều đặn bên cạnh khiến nàng cứng đờ. Đôi vai gầy của nàng bị giữ chặt bởi một bàn tay rắn chắc, và gò má nàng lại đang tựa vào lồng ngực trần vạm vỡ màu đồng cổ, từng nhịp thở nhẹ nhàng phập phồng.

Ánh mắt Vân Thanh Phong lập tức đông cứng, máu trong cơ thể dường như ngưng đọng.