Nam tử tôn quý cứ thế đứng sau giả sơn, ánh mắt đầy kinh diễm. Hắn từng nghĩ rằng những nữ nhân đẹp nhất thế gian đều đã nằm trong hậu cung của mình, nhưng hôm nay, hắn được mở mang tầm mắt. Ngay cả một người từng gặp vô số mỹ nhân như Tiêu Diệc Sâm cũng không thể không bị vẻ đẹp của Vân Thanh Phong làm say đắm. Dù rất nhanh hắn lấy lại bình tĩnh, nhưng trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy như hồn mình đã bị nàng cướp đi. Tiên nữ hoa trên trời giáng thế ư? Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu hắn. Ánh mắt nóng bỏng ấy khiến Vân Thanh Phong, người vừa xoay người lại, thoáng cứng đờ. Vốn dĩ, nàng chỉ đang chuẩn bị cho sự xuất hiện của Tiêu Hoàng bệ hạ. Không phải đã nói sẽ có người báo trước sao? Hắn đến đây từ khi nào? Nàng biết hôm nay trong viện này sẽ không có ai ngoài vị hoàng đế tôn quý nhất. Vì vậy, bóng dáng sau giả sơn kia chỉ có thể là hắn đã đến sớm! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương